Chuyện Tình Thanh Xuân Bi Hài Của Tôi

 - 
sản phẩm full bộ Sách Sách hút khách Sách bắt đầu Sách sắp gây ra Sách tài chính Dummies Sách bố mẹ Beebooks Phật Pháp Ứng Dụng văn hóa - giáo dục New me Hikari Light Novel Coloring Books Nonbook Toán song ngữ Sách Văn học tập
*
*

*

Chuyện tình tx thanh xuân bi hài của mình quả nhiên là sai lầm. (tên gốc: Yahari Ore no Seishun Rabukome wa Machigatteiru., hotline tắt là Oregairu), là giữa những series light novel chạy khách nhất trong tầm 20 năm trở lại đây, cỗ truyện được viết bởi tác giả trẻ Wataru WATARI, do họa sỹ Ponkan8 vẽ minh họa với được xuất bản bởi NXB khét tiếng Shogakukan.

Bạn đang xem: Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi

Chuyện tình tx thanh xuân bi hài của tớ quả nhiên là sai lầm. đã chiếm lĩnh giải light novel hay tốt nhất của bảng xếp hạng đáng tin tưởng Kono light novel ga sugoi! vào 3 năm tiếp tục là 2014, năm ngoái và 2016. ở kề bên đó, nam bao gồm và thiếu phụ chính của series này là Hachiman với Yokin oshita cũng giành giải nam phụ nữ chính được hâm mộ nhất trong số năm đó. Họa sỹ minh họa Ponkan8 với những tranh ảnh minh họa đẹp với sinh động của chính mình cũng được bình chọn là họa sỹ minh họa được ngưỡng mộ nhất trong thời điểm 2015. Đến thời khắc hiện tại, series đã ngừng với 14 tập, nhưng mà số sách bán ra đã vượt mốc 10 triệu bản.

Tháng ba.Giờ đã đi đến mùa tuyết tan, tuy thế hãy còn xa lắm mới tới ngày lộc non mong muốn nhú mầm.Yukino, Yui và Hachiman, cả cha người họ mọi đang tìm bí quyết bày tỏ suy nghĩ trong lòng, tìm hướng hành động sao đến đúng đắn. Cũng đang đi đến lúc hoàn thành mối quan hệ thuyệt vọng mà chúng ta vẫn bảo trì cho cho tới bây giờ...Yukino mong mỏi mình có thể ở đây, tận mắt chứng kiến cái kết của mẩu truyện này.Yui lại nguyện ước họ sẽ thường xuyên bên nhau mãi mãi!Tuy nhiên, dù khao khát thời gian mãi ngừng trôi vào khung giờ khắc hoàng hôn đẹp mắt đẽ... Nếu như mặt trời ko lặn xuống thì ngày bắt đầu sẽ chẳng lúc nào tới. Để rất có thể tiến về phía trước, cần học giải pháp từ bỏ, đề xuất phải khắc ghi chấm không còn cho câu chuyện hôm nay!Không còn thời gian để phiền não, bởi cuộc sống là một bộ phim truyện chẳng thể tua ngược, mà bây giờ dòng chữ cuối phim đã ban đầu chạy dọc màn hình...

Đón gọi tập tiên tiến nhất của Chuyện tình thanh xuân bi hài của tớ quả nhiên là không nên lầm!

Mục lục:

Interlude

Chương một: Cô Hiratsuka đắm chìm ngập trong hoài niệm thừa khứ xa xôi

Chương hai: cho dù sao đi nữa, Isshiki Iroha vẫn muốn xác nhận lại một điều

Interlude

Chương ba: cho tới cuối cùng, Yuigahama Yui vẫn thường xuyên dõi theo

Interlude

Chương bốn: một lượt nữa, Hikigaya Hachiman lại tuyên bố ý kiến

Chương năm: Chẳng rõ từ thời điểm nào, dòng chữ cuối phim đã bước đầu chạy dọc màn hình

Interlude

Chương sáu: không một ai biết rằng Hayama Hayato đang hối hận hận

Interlude

Chương bảy: phong cảnh mà Ebina Hina trông thấy trải qua mắt kính của mình

Interlude

Chương tám: Tôi nguyện cầu rằng ít nhất mình sẽ không phạm sai trái nữa

Interlude

Thông tin tác giả

Wataru WATARI: sinh năm 1987, team máu A, cung Bảo Bình. Năm tháng ngấm thoắt trôi qua, dạo cách đây không lâu tôi cứ có xúc cảm thời gian lao đi vô cùng nhanh. Người trưởng thành và cứng cáp thường nói, chính cuộc sống thường ngày thường ngày chẳng tất cả gì đặc biệt quan trọng mới là không thể nắm thế. Trước đây, tôi không hiểu biết nhiều lắm, nhưng lại giờ thì sẽ vỡ đáng ra rồi.

Ponkan8

Lâu lắm rồi bắt đầu vẽ minh hoạ cho những nhân vật nuốm này, tôi cũng thấy lòng mình bùi ngùi cay đắng.

Trích đoạn sách

“Thì ra là vậy… Kế hoạch này sẽ không tệ chút nào.”

Tôi nhìn chăm chắm không chớp mắt vào tấm bảng trắng, buông một giờ đồng hồ thở lâu năm cảm thán.

“Cảm ơn cậu,” Yukinoshita chỉ đáp lại bằng mấy chữ ít ỏi.

Đúng vậy, tôi nói trang nghiêm đấy, mặc dù trên thực tiễn đây new chỉ là phiên bản tóm lược, nhưng lại chỉ vào một khoảng thời gian ngắn mà họ đã suy nghĩ ra được nhiều thứ như vậy…

Tuy nhiên, trên đây vẫn không phải là 1 kế hoạch tuyệt vời không bao gồm điểm yếu.

“Vậy chúng ta có bao nhiêu kĩ năng chiến thắng?”

Tôi gõ khớp ngón tay bó ngắn cộc lên cái bảng trắng và hỏi, còn Isshiki thì “ư” một giờ nghẹn lời chưa bao giờ nói gì, vẻ mặt gượng gập gạo. Nắm nhưng, lông mày của Yukinoshita vẫn không thể nhíu lại. Cậu ta lên tiếng bởi giọng khá bình tĩnh.

“Nói chung cũng ko ít. Bọn họ đã quan tâm đến đến ước muốn của đối phương và xây dựng nên một chiến lược để thỏa mãn nhu cầu những mong ước đó. Tôi nghĩ khả năng chiến thắng cũng không phải quá thấp.”

“À ừm, dĩ nhiên vậy. Nếu chấp nhận với đa số yêu ước của đối phương, chắc sẽ được trải qua thôi… thông thường thì chính xác là như thế.”

Nhưng chúng tôi đều biết rằng sẽ không tiện lợi như vậy.

Lần này chắc chắn là không đề nghị là “lúc bình thường”.

Đối phương nhất thiết sẽ bươi lông tìm vết để đập tung kế hoạch tổ chức prom. Họ giới thiệu yêu cầu không phải để cải thiện chất lượng buổi prom, càng không hẳn để chúng tôi có thể liên tiếp tiến hành tổ chức. Dù cho bên công ty chúng tôi có nhượng bộ đến cả nào, luôn luôn luôn tồn tại kĩ năng ngay đến bạn dạng thân kế hoạch giới thiệu cũng không được thông qua. Tôi nghĩ, dù cố gắng nào đi chăng nữa, vẫn còn đấy thiếu một nhân tố để hoàn toàn có thể thành công thừa qua cửa ngõ ải.

Yếu tố này đó là nhược điểm trong kế hoạch của Yukinoshita với Isshiki.

Nhưng lật trái lại vấn đề, cũng đều có nghĩa ở đây vẫn còn chỗ mang lại tôi thâm nhập vào.

Tôi đã vừa âm thầm quan sát thể hiện thái độ của Yukinoshita từ bỏ nãy tiếng vừa đo lường và thống kê thời điểm nhằm đề cập mang lại chuyện đó. Nếu như vẫn định trao đổi thì cứng cáp chỉ có lúc này là tương thích nhất. Tôi liếc quý phái Isshiki một cái. Chú ý đến hành động của tôi, con bé xíu liền khẽ đồng ý đáp lại.

“Yukinoshita, tôi có thể nói rằng chuyện cùng với cậu một chút ít được không?”

Nghe tôi hỏi, Yukinoshita liền nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực.

“… À, em gồm chút việc…”

Đoán biết được sắp gồm chuyện xảy ra, Isshiki liền vùng dậy khỏi chỗ. Mặc dù nhiên, Yukinoshita vẫn ngăn con bé.

“Đợi đã. Cậu muốn nói đến chuyện tổ chức prom đúng không? ví như vậy thì cần để cả Isshiki cùng tham gia nữa.”

“À… Thì ra… là chuyện kia à…” Isshiki vừa thốt ra một câu khủng mờ vô nghĩa vừa liếc xéo lịch sự tôi.

Thấy vậy, tôi liền đồng ý tỏ ý “không sao cả”. Sau đó, Isshiki đành rầu rĩ ngồi lại xuống ghế, vẻ mặt trông hơi bất an.

Xem thêm: Khái Niệm Số Từ Là Gì ✅Phân Biệt Lượng Từ Và Số Từ, Bài Tập Vd

Tôi biết Yukinoshita không thích tôi can thiệp vào chuyện này. Chắc hẳn cậu ta có muốn tránh né chuyện phải mặt đối mặt đàm đạo với tôi. Cố gắng nên, tôi rất có thể thấu hiểu vì sao cậu ta mong mỏi nhét Isshiki vào giữa hai bọn chúng tôi. Không chỉ là vậy, kiên cố cậu ta cũng nghĩ đến năng lực nếu có bạn khác nữa thì tôi sẽ e dè khó mà lại lên tiếng. Ví như thế, tôi chỉ với cách chuẩn bị tinh thần, quyết tâm kiên định đến cùng mà thôi.

“… Tôi hoàn toàn có thể giúp cậu chuyện prom không?”

Tôi thẳng hỏi luôn, để cho Yukinoshita căng mắt như thể tương đối sửng sốt. Sau đó, cậu ta rũ góc nhìn xuống, mồm mấp trang bị định nói điều gì đó.

Vậy đề nghị tôi liên tục lên giờ đồng hồ để ngăn lời đối phương. Nếu như tôi kiên nhẫn chờ đợi câu vấn đáp từ Yukinoshita, chắc chắn là cậu ta đã chỉ thốt lên phần lớn điều hệt nhau như trước đây. Vày không để chuyện kia lặp lại, tôi liền bắn liên thanh mọi nguyên nhân vừa lộ diện trong đầu mình.

“Tôi nghĩ phương án của cậu trên thực tiễn không tệ. Mặc dù nhiên, cũng không thể chắc chắn rằng cậu nhất định sẽ thành công. Vị vậy, họ vẫn nên sẵn sàng thêm một kế hoạch khác nữa. Tôi sẽ lưu ý đến một phương án đối ngược cùng với cậu, phòng ngừa chẳng may phương án của cậu bị từ chối.”

Nói thì nói vậy, nhưng phiên bản thân tôi cũng nhận thấy điều bản thân thốt lên khác hoàn toàn với đông đảo gì mình buộc phải truyền đạt. Mặc dù vậy, còn nếu không nói ra gì đó, chắc tôi vẫn nghẹt thở bị tiêu diệt mất.

“Tình hình đã do đó thế này rồi. Tôi cũng trở nên không làm điều gì quan trọng cả. Cậu cứ coi tôi là một trong người hành vi theo sự chỉ đạo của cậu, cơ mà đứng ở bên cạnh không thâm nhập vào, chỉ chuyển ra chủ ý thôi cũng được. Thực ra như vậy cũng chẳng biệt lập so cùng với lúc chuyển ra chỉ thị cho Isshiki hay những người dân khác cả. Tự trước cho nay, cậu đã chạm mặt nhiều tình huống như vậy rồi mà. đông đảo chuyện chẳng gồm gì khác biệt hết.”

Yukinoshita khẽ gặm môi, lạng lẽ lắng nghe. Ánh mắt phía xuống bên dưới của cậu ta vẫn dồn cả vào nơi bàn tay, không rõ khó tính hay bi quan thương, trông như thể đang cố gắng nỗ lực hết sức nhằm kiềm chế số đông cảm xúc.

“… Đúng vậy, đúng là từ trước mang lại giờ vẫn luôn như vậy, chẳng có gì khác hoàn toàn cả.”

“Nếu vậy…”

Yukinoshita cắt theo đường ngang lời tôi sẽ nói dở, lên tiếng trong những khi vẫn thường xuyên cúi đầu xuống.

“Xem ra mang đến tận lúc cuối cùng, tôi vẫn bắt buộc trông cậy vào cậu rồi…”

Giọng nói ấy bình tĩnh điềm đạm, dẫu vậy lại tỏa ra sự cam chịu khiến cho lồng ngực bạn nghe nghẹn lại. Yukinoshita ngẩng đầu lên, bên trên môi nở một niềm vui bất lực. Cậu ta chầm chậm, chầm chậm rì rì thốt ra phần đông lời thật dịu dàng, như thể sẽ khuyên răn một đứa bé con ngây thơ không hiểu sự đời.

“Chính vì thế, tôi muốn biến hóa điều đó. Cậu cũng biết thời điểm đó chị tôi định nói gì mà, đúng không?”

“… À ừ.”

Tôi gật đầu, vẫn liên tục hướng mắt trông xuống.

Không yêu cầu chỉ 1 mình tôi mà có lẽ rằng cả cậu ta cũng hiểu rõ sâu xa cụm từ bỏ “lệ ở trong vào nhau”.

Hơn gắng nữa, cậu ta không muốn gật đầu đồng ý nó cơ mà định thay thế sửa chữa lại mối quan hệ sai lạc này và nỗ lực cố gắng đứng trên đôi chân của chủ yếu mình.

Còn tôi, tôi thậm chí còn chẳng được phép hỏi xem là đúng xuất xắc sai, bị trói buộc vào một quan hệ méo mó với bế tắc, chỉ có thể nói rằng về phần lớn chủ đề nghe giỏi ho nhưng thực chất chỉ mờ mịt, tối nghĩa.

“Nhưng mà… tôi nghĩ rằng tôi cũng nên chịu đựng trách nhiệm. Dẫu sao lầm lỗi cũng chưa phải của riêng mình ai cả.”

Cố lắm bắt đầu nói xong, tôi ngước đầu lên, ánh nhìn liền giao nhau với Yukinoshita. Khuôn khía cạnh cậu ta nhăn lại đầy vẻ nhức đớn, nhưng góc nhìn vẫn lặng lẽ âm thầm hướng xuống dưới. Trông thấy tầm dáng ấy của Yukinoshita, tôi cũng do dự chẳng biết tất cả nên nói thêm điều gì không.

Thế nhưng, tôi cũng cảm giác nếu giờ đây không nói ra, chắc chắn là trong tương lai tôi sẽ không còn thể nhắc tới chuyện này một lần làm sao nữa. Tôi biết thừa rõ bạn dạng thân mình xứng đáng chán đến mức nào, rụt rè đến nút nào và đáng thương hại đến mức nào.

Chính vị thế, dù là khó mở lời, dù có ngượng ngùng lưỡng lự, dù cho có xấu hổ hổ hang ngần, mặc dù có không ao ước lên tiếng đi nữa, tôi cũng chỉ từ đúng một nhỏ đường: liên tiếp nói ra.

“Đúng là trong việc này, tôi chẳng cần làm những gì hết cũng được. Tuy thế cách này không thể giải quyết và xử lý tận cội vấn đề. Nếu giải pháp làm tự trước ni của họ đã không nên rồi, vậy hãy cố gắng nỗ lực kiếm tìm cách làm khác, giải pháp nghĩ khác, bí quyết can thiệp khác…”

Tôi cố gắng ngẫm xem bao gồm từ ngữ nào tuyệt hơn, khéo léo hơn không, nhưng chủ yếu vào phần đông lúc ráng này, lý trí và ý thức cá nhân mới nhe nanh múa vuốt, chiếm cầm cố thượng phong trong lưu ý đến của tôi. đều lời mơ hồ tối nghĩa – ngay trong khi vừa thoát thoát khỏi miệng – liền dành được hình hài rõ ràng, dẫu cho đó chưa hẳn hình hài ta hy vọng muốn. Càng nói càng sai, càng thông báo lại càng chệch xa ngoài sự thật. Chần chừ có nên vì bồn chồn hay không mà hai tay đặt bên dưới bàn của tớ đã siết lại thành cố đấm. Tôi giạng ngón tay ra, lau vào quần bàn tay ướt sũng mồ hôi.

Tôi cũng chẳng rõ đa số lời này liệu có truyền đạt lưu ý đến của mình tới đối thủ hay không.

“Do vậy… dù hiệu quả có như thế nào đi nữa, tôi có muốn đứng ra gánh vác trách nhiệm cho tử tế.”

Hoặc có lẽ, truyền đạt được hay không cũng không quan trọng.

Xem thêm: Associate With Là Gì - Ý Nghĩa Của Associate Trong Các Ngành Nghề

“Vì cố kỉnh nên… Tôi mới mong mỏi muốn… giúp sức cậu.”

Chỉ dễ dàng và đơn giản tôi muốn nói ra phần đa lời ấy, cá nhân tôi hy vọng giãi bày để vừa lòng mong mong muốn của thiết yếu mình, cá thể tôi mong muốn áp bỏ lên đối phương nguyện vọng của bạn dạng thân mà không thân thiết xem người ta nghĩ gì. Sau khi nhận thức được điều ấy, tôi không dám nhìn về phía Yukinoshita, chỉ có thể tiếp tục kiêng sang hướng khác.

“… Cảm ơn cậu. Nhưng ko có gì đâu, vì vậy là đầy đủ rồi… chỉ việc như vậy là đã quá đủ rồi.”